Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: hiện đại4 bài trả lời: 4 bình luận37 tín đồ thích: Lãng Khách, miss_ngoc tuyen, hapham, apologize, keptoc, cattram, Diệp Y Như, pugongyingyueding, ĐinhPhúc, sao_bang205, alba.nt, nguyenngocthao, thetruong610, Trinhngoc, meomuop_1, Phạm xóm Nhân, Bạch_Vân, dâu ngốc, pigcute, Eun_Soo, daokhanhson, phụng_kiếm, Sir.Khanh, friendship_land, thangtn, chanhtonghl, university, tuantu12345, mitom, quan rach dit, eragonphoenix, thientraquang, hoan2001986, echngoidaygieng, tngo9308, nhokkira, 小希Từ khoá: cây bầy (9) Lorca (1) thơ phổ nhạc (585) thơ sách giáo khoa (558) Ngữ văn 12 <2007-2020> (12)
- Cảm tác vào nhà ngục Quảng Đông (Phan Bội Châu)- Gửi người vợ miền nam bộ (II) (Nguyễn Bính)- “Em bảo: Anh đi đi” (Silva Barunakova Kaputikian)- Melbourne mùa thu không chỗ dựa (Hư Vô)- Đầu xuân ra sông giặt áo (Nguyễn Nhật Ánh)

*

Khi tôi bị tiêu diệt hãy chôn tôi với cây đàn(Ph.G. Lorca)những tiếng lũ bọt nướcTây Ban Nha áo choàng đỏ gắtli-la li-la li-lađi lang thang về miền đối chọi độcvới vầng trăng chếnh choángtrên yên ngựa chiến mỏi mònTây Ban Nhahát nghêu ngaobỗng gớm hoàngáo choàng bê tha đỏLorca bị điệu về bến bãi bắnchàng đi như tín đồ mộng dutiếng ghi-ta nâubầu trời cô gái ấytiếng ghi-ta lá xanh biết mấytiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ lẽ tantiếng ghi-ta ròng rã ròngmáu chảykhông ai mai táng tiếng đàntiếng bầy như cỏ mọc hoanggiọt nước đôi mắt vầng trănglong lanh trong đáy giếngđường chỉ tay vẫn đứtdòng sông rộng vô cùngLorca bơi lội sang ngangtrên dòng ghi-ta màu sắc bạcchàng ném lá bùa cô bé di-ganvào xoáy nướcchàng ném trái tim mìnhvào tĩnh lặng bất chợtli-la li-la li-la...


*

Phân tích bài xích "Đàn ghita của Lorca" (Thanh Thảo)

“Tôi không thích nhìn thấy máu!” (!Que no quiero verla!), Lorca đã thảng thốt kêu lên vào một bài thơ số trời của mình, bài “Bi ca cho Ignacio Sanchez Mejias”. Nhưng mà “máu vẫn chảy tràn” có một năm sau thời điểm bài thơ tuyệt tác này ra đời, và máu đó bao gồm của Lorca. Bên thơ dường như không nhìn thấy máu mình chảy tràn trên khu đất Tây Ban Nha. Tuy nhiên toàn thế giới đã thấy, cùng đã kêu nghẹn lên câu thơ “Tôi không thích nhìn thấy máu!”.Linh cảm về “một cái chết được báo trước” luôn ám hình ảnh Lorca, và chính nó đã trở thành một giữa những động lực lớn số 1 của thơ ông. Tình yêu, sự chết và nét đẹp là ba nỗi ám ảnh lớn trong thơ Lorca, nó hoán đổi nhau, đặc điểm này là tiền đề cho mẫu kia, kết thành một vòng tròn vĩnh hằng. Lorca đã đồng ý và vinh danh sự chết như đã gật đầu và tôn vinh tình yêu, cái đẹp vì ông đang thấy trong nét đẹp có sự chết tương tự như trong chiếc chết bao gồm tình yêu. Trong bài xích thơ bài xích ca mộng du, khi nhì người bạn mê man trèo lên lan can cao tít, “lan can của vầng trăng - khu vực nước gieo vang dội”, họ trèo lên và giữ lại phía sau hầu hết vệt máu, vệt nước mắt, còn lại phía sau cả cuộc đời họ để đi cho tới tận thuộc khát vọng của mình, tình thân của mình, cái đẹp của đời và cái chết của mình. Hình hình ảnh cuối cùng mà người ta nhìn thấy là 1 trong nàng di-gan đong đưa, móc nối vào “nhũ băng vầng trăng” cơ mà đong đưa, hình ảnh rõ duy nhất của cái đẹp và sự chết hoà trộn vào nhau. Nhưng:đêm thiên nhiên thân thiếtnhư một vùng quê nàođám dân chống say xỉnđập vào cửa ồn àoCái hình hình ảnh quá xoàng xĩnh ấy tự dưng thành biểu tượng của đời sống, thốt nhiên dưng thân thương đến nghẹn ngào trước hai con mắt sắp khép lại vĩnh viễn ở trong phòng thơ. Giữa những bài thơ đẹp nhất, du dương nhất Lorca thỉnh thoảng vẫn có những “cú rơi” như thế, phần lớn cú rơi khiến ta phải chới với hai tay mình muốn ghì siết đem đời sống, tình yêu và dòng đẹp, ghì siết cơ mà cảm một bí quyết da thịt rằng mình vẫn ôm ghì mẫu chết. Lorca là bên thơ của rất nhiều giấc mơ, của rất nhiều linh cảm nhoi nhói, một đơn vị thơ hoàn toàn có thể biến hầu như giấc mơ thành nhịp điệu, có thể biến số đông linh cảm thành ngôn ngữ. Lorca hết sức thực một phương pháp tự nhiên, cùng hiện thực một phương pháp tự nhiên. Năng lượng sáng chế tạo trong ông nhiều tới mức bên cạnh đó ông phóng bút là thành thơ, mở miệng là thành mọi khúc romance, ballad... “Khi tôi chết - hãy chôn tôi với cây bầy ghi-ta”, cây lũ ghi-ta sinh sống đây giống như cây bầy lyre, là hình tượng của thi ca, khởi phát và giữ nhịp mang đến thơ ca, chứ không đơn giản và dễ dàng như gồm nhạc sĩ nghỉ ngơi ta nhầm nó là “cây bọn ghi-ta - của Victo Hara” giỏi “cây bầy ghi-ta, của đại team ba”.Lorca ý muốn được bị tiêu diệt “tử tế trên nệm mình”, mong muốn được nằm trong đất cùng rất cây đàn thơ của mình, tuy vậy sự hung tàn lại không thích vậy. Bởi bầy phát xít là như là ruồi nhặng, chúng là tử vong mang hình nhỏ nhặng, “cái bị tiêu diệt đẻ trứng vào lốt thương” như 1 câu thơ hoàn hảo nhất của Lorca vẫn chỉ chính xác. Mà hồ hết vết thương như thế có rất nhiều trong thơ Lorca, nó song hành cùng với hình hình ảnh một con trai kỵ sĩ cô đơn “con con ngữa đen, vầng trăng đỏ”, với hình hình ảnh nàng di-gan như ngọn lửa xanh “xanh thân hình, xanh tóc”. Và Lorca hỏi: “Há anh ko thấy dấu thương tôi - trường đoản cú ngực lên tới cổ?”Khi Lorca cầm trên tay cây lũ thơ của mình, nam nhi như một torero (đấu sĩ) lao vào đấu trường trong cuộc chiến một mất một còn cùng với con-bò-tót-định-mệnh, một “con bò cô đơn với trái tim cao thượng”. Chàng sẵn sàng chuẩn bị chết trước cặp sừng oai vệ dũng của bé bò trọng danh dự ấy, với “những vệt thương bốc cháy như mặt trời”. Đau đớn thay, đàn ông đã đề xuất chết vày những con nhặng “đẻ trứng vào lốt thương”, chàng đã biết thành ám sát, ám sợ một cách lén lút và hèn hạ. Bên cạnh đó không thể biệt lập được cuộc đời của Lorca với thơ của ông, vì chúng quấn chặt vào nhau, và thơ Lorca đó là cuộc đời của ông, đúng mang lại từng câu thơ, từng khoảng thời gian rất ngắn một. Tôi nhớ, lần thứ nhất tôi được đọc một trong những bài thơ Lorca, qua bản dịch của Hoàng Hưng, những phiên bản dịch được anh em chép tay truyền mang lại nhau, tôi đã cảm giác về Lorca như vậy, và bây giờ, sau 40 năm, tôi vẫn cảm nhận như thế.Lorca là “một cơ quan của vạn vật thiên nhiên được sinh ra để làm thơ”, như câu nói của M.Gorki về X.Êxênhin. Và chiếc “cơ-quan-thơ” đó hoạt động tính đến phút phần nhiều viên đạn phát-xít găm vào ngực nó. Cơ mà trước cái ngày bi đát của năm 1936, Lorca đã đón trước Định Mệnh của chính mình từ thọ lắm, và đón bằng tất cả những bài thơ của mình. Vì thế, có lẽ rằng cái chết đối với Lorca không đột ngột, dù nó đột ngột với toàn cầm giới. Ông đã bình tâm đi tới dòng chết, trên tay là cây lũ thơ, một cây ghi-ta màu bạc. Từ phần lớn cảm nhấn mơ hồ, bị ngắt quãng tuy vậy cũng lâu bền hơn ấy, vào năm 1979 tôi vẫn viết bài xích thơ Đàn ghi-ta của Lorca. Cả bài thơ nhảy lên dựa vào một câu thơ của Lorca dẫn dắt: “Khi tôi chết hãy chôn tôi cùng với cây đàn”, và đó là qua thơ Lorca mà lại tôi tưởng tượng ra chết choc của ông.Nếu lá bùa cô bé di-gan đại diện cho dòng Đẹp huyền bí rất có thể trấn an phần đa xoáy nước hung dữ nhất, thì tình thương của Lorca - đó là trái tim ông - lại rất có thể làm trung ương hồn họ không thể nào yên ổn được, chẳng thể lạnh cùng lặng được. Lorca sẽ mang cái Đẹp, tình yêu đến gần kề mặt với sự Chết, hoà vào sự chết để xuất hiện những nẻo đường kỳ ảo mang đến Cuộc Sống, cho trọng điểm hồn con người. Khi những con nhặng phát-xít “đẻ trứng vào vệt thương”, các cái trứng của sự huỷ diệt, thì Lorca lại ươm gần như hạt-giống-thơ của bản thân mình vào tận trong thâm tâm sự Chết, nhằm cuộc sống rất có thể nở hoa từ bỏ đó. “Li-la li-la li-la” viva Lorca lila Lorca lila lila lila...