bài bác văn thuật lại việc chứng kiến cảnh lão Hạc nhắc lại chuyện bán chó mang lại ông giáo bao gồm những bài văn hay tuyệt nhất được Đọc tài liệu tổng hợp
đề cập lại chuyện lão Hạc chào bán chó cùng với ông giáo nếu là người chứng kiến để thấy được hết xúc cảm đau khổ, cùng tình yêu động vật của lão Hạc, một bạn giàu tình cảm, sống chung tình thủy chung, yêu thương cồn vật, như một người phụ vương dành tình yêu thương thâm thúy cho con.--------
Đề bài: Nếu là bạn được tận mắt chứng kiến cảnh Lão Hạc nhắc chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của phái nam Cao thì em sẽ lưu lại câu chuyện đó như vậy nào?Bài văn mẫu mã 1

Đóng vai bạn thứ 3 đề cập lại việc lão Hạc nói cùng với ông giáo việc bán chó

Năm nay tôi đã bên cạnh bảy mươi tuổi, nhưng những lần nghe đứa cháu nội hỏi về chuyện xưa khi minh còn bé dại được tận mắt chứng kiến ngày giặc Pháp đô hộ và mẩu truyện Lão Hạc trong sách giáo khoa Ngữ văn 8 cháu học là bao gồm thật không, thì lòng tôi lại trào lên bao cảm xúc với đáng nhớ về fan hàng xã già. Đó đó là nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn của nam giới Cao. Cam kết ức đậm đà về lần ông lão đề cập chuyện bán chó đến thầy Thứ của mình cứ tồn tại mồn một.Ngày ấy tôi bắt đầu lên mười, xã hội lếu láo loạn, ni thấy pk chỗ này, mai thấy Tây đi càn địa điểm kia. Cô giáo Thứ sẽ dạy công ty chúng tôi lớp đệ nhị nghỉ ngơi trường làng mạc bên, phải cho đám trò nghỉ. Tôi lần khần vì sao, chỉ thấy người ta lếu pháo đồn rằng thầy tôi ghét Tây, ngán cảnh bọn chúng dòm ngó ngôi trường lớp đề nghị cho shop chúng tôi nghỉ.
Ngày ngày thầy vẫn sang bên lão Hạc chat chit với ông cụ. Tôi ở gần hay sang trọng qua lại cùng thầy dịp giúp lão dọn nhà, lúc chơi nghịch với bé chó Vàng. Ngạc nhiên những chuyện thật về lão Hạc lại được giáo viên tôi viết thành mẩu chuyện cảm động đến thế. Loại cảnh lão Hạc kể với thầy tôi về chuyện phân phối chó là lúc tôi chứng kiến tất cả.Chả là hôm ấy, tôi sẽ giúp thầy nhặt lô khoai và lân la hỏi thầy về mấy chữ Hán khó khăn hiểu. Thầy đang giảng mang đến tôi thì thấy lão Hạc tiến vào. Chiếc dáng điệu bé gò của lão, lúc này trông bi hùng thảm quá. Vừa thấy được thầy Thứ, lão đã báo ngay:- Cậu Vàng chết giẫm rồi, ông giáo ạ!- Cụ bán rồi?- bán rồi! họ vừa bắt xong.Lão Hạc cố tạo nên sự vẻ vui vẻ cơ mà tôi thấy lão mỉm cười như mếu và đôi mắt ầng ậng nước. Thầy tôi chắn chắn cũng ái ngại cho lão nên chỉ ôm đôi bờ vai lão vỗ vơi như đồng cảm. Tôi thấy hai con mắt của thầy Thứ cũng như muốn khóc. Thầy hỏi lão Hạc:- nạm nó cho bắt à?Mặt lão đùng một phát co rúm lại. Rất nhiều nếp nhăn xô lại với nhau ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc...
- Khốn nạn... Ông giáo ơi!... Nó tất cả biết gì đâu! Nó thấy tôi call thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng. Tôi mang lại nó ăn uống cơm. Nó đang nạp năng lượng thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay ẩn dưới nó, nắm lấy, hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ cầm là thằng Mục với thằng Xiên, nhị thằng chỉ loay hoay một lúc sẽ trói chặt cả bốn chân nó lại. Hiện nay cu cậu new biết là cu cậu chết!... Này! ông giáo ạ! mẫu giống nó cũng khôn! Nó cứ nằm im như trách tôi, nó kêu ư ử, quan sát tôi như muốn nói rằng "A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn uống ở cùng với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này à?". Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn xí gạt một bé chó, nó bất ngờ tôi nỡ trung ương lừa nó!Thầy sản phẩm lại an ủi lão:- chũm cứ tưởng vắt chứ nó chẳng gọi gì đâu! Vả lại ai nuôi chó mà lại chả cung cấp hay giết thịt thịt! Ta thịt nó đó là ta hoá kiếp mang lại nó đấy. Hoá kiếp làm cho nó làm kiếp khác.Lão Hạc chua chát bảo:- Ông giáo nói phải! Kiếp nhỏ chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp đến nó nhằm nó làm kiếp người, may ra nó vui tươi hơn một chút... Kiếp fan như tôi chẳng hạn!...
Câu nói của lão có tác dụng tôi bùi ngùi, thầy thứ hạ giọng:- Kiếp người nào cũng thế thôi, thay ạ! nạm tưởng tôi sung sướng hơn chăng?- thế thì ngần ngừ nếu kiếp tín đồ cũng khổ nốt thì ta đề xuất làm kiếp gì làm sao cho thật sướng?Lão cười và ho sòng sọc. Thầy tôi cụ lấy loại vai tí hon của lão, ôn tồn bảo:- Chẳng kiếp gì vui mừng thật, nhưng bao gồm cái này là sung sướng: bây giờ cụ ngồi xuống phản nghịch chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, thổi nấu một nóng nước trà tươi thiệt đặc, ông bé mình ăn khoai, hấp thụ nước chè, rồi hút thuốc lào... Cầm là sung sướng.- Vâng! Ông lão dậy phải! Đối với bọn chúng mình thì cụ là sung sướngLão nói ngừng lại cười gửi đà. Tiếng cười gượng nhưng lại nghe đã thánh thiện lại, thấy vậy tôi cơ tái đứng lên:- Thầy để con đi luộc khoai thầy nhé. Ừ, luộc góp thầy, nhặt những củ khổng lồ ấy, nhằm thầy trộn nước mời ông xơi - thầy tôi đề cập nhở.- Nói đùa cố chứ ông giáo đến để khi khác... Lão Hạc ngần ngại.- bài toán gì còn đề nghị chờ khi khác... Không bao giờ nên hoãn sự vui miệng lại, rứa cứ ngồi xuống đây.Tôi đi luộc khoai. Thầy Thứ và lão Hạc ngồi rỉ tai lâu lắm, thầy tôi là người nhiều chữ nghĩa, phát âm biết cùng thương người nên gồm chuyện gì lão Hạc cũng trung tâm sự với sẻ chia.Vừa luộc khoai, tôi vừa nghĩ về về lão Hạc những lắm. Tôi yêu thương lão, con tín đồ già cả cô đơn nhưng người nào cũng quý lão bởi lão sinh sống lương thiện cùng nhân hậu. Tôi biết lão quý bé Vàng của mình lắm do nó là kỷ đồ của anh con trai lão vướng lại mà. Tôi đọc vì nghèo nàn lão new làm như vậy.Đã 60 năm, non sông đổi nắm chế độ, lão Hạc không còn, cuộc sống thường ngày của người nông dân thời buổi này đã khác. Nhưng lại hình hình ảnh lão Hạc cực khổ vì buôn bán con chó cứ ám ảnh tôi mãi. Đó là kỷ niệm một thời khổ nhức của đất nước mà người nông dân buộc phải chịu nhiều cơ rất nhất. Nhưng thiết yếu trong thực trạng đó tôi đọc hơn về họ, về tình thương thương share của bạn thầy giáo tôi với đông đảo con bạn khốn khổ, về nhân cách và vẻ đẹp của tín đồ nông dân.
*