Mỗi đoạn thơ trong mỗi bài thơ luôn chứa đựng phần đa xúc cảm của tác giả. Việc phân tích đoạn 2 Tây Tiến sẽ phần nào giúp các bạn hiểu rõ hơn tâm hồn lãng mạn và tài hoa phóng khoáng của nhà thơ quang quẻ Dũng.


Sau khi cùng nhau trải qua thời kỳ đại dịch Covid 19, những người con khu đất Việt bắt đầu càng thêm yêu thương tổ quốc, trường đoản cú hào có trong mình cái máu con Rồng con cháu Tiên, nhất là những fan dân xa xứ được khu đất mẹ vn đón về bên từ vùng dịch. Với rồi ai ai, cũng nhận ra nước vn đẹp vô cùng. Chẳng cần được đi đâu xa, vì mỗi góc trời trên dải khu đất hình chữ S này đông đảo vô cùng tươi đẹp. Vẻ đẹp mắt ấy đang đi đến thi ca từ nghìn đời này, được phụ vương ông đúc rút kể cả trong chiến tranh bom đạn. Phân tích đoạn 2 Tây Tiến của phòng thơ quang quẻ Dũng các các bạn sẽ thấy rõ hơn về điều đó. Đây là thắng lợi nối tiếng trong phòng thơ. Bởi vì tác giả không chỉ là khắc họa tài tình vẻ đẹp vùng núi tây bắc mà còn là phẩm hóa học cao đẹp của rất nhiều người lính.

Bài mẫu phân tích đoạn 2 Tây Tiến

Bài thơ này ông sáng tác vào năm 1948 ở Phù giữ Chanh. Tác giả lấy xúc cảm sau sự khiếu nại ông rời đơn vị cũ. Bởi vì nhớ đồng đội, nhớ phần nhiều kỷ niệm vào hình thành tử, nhớ những chặng đường hành quân cùng nhau, quang quẻ Dũng đang bất giác nhờ cất hộ gắm qua “Tây Tiến”. Cảm giác riêng ở trong nhà thơ tuy vậy cũng đó là xúc cảm bình thường của một rứa hệ trẻ con anh hùng:

Đoạn 2 rất đầy đủ như sau:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa,

Kìa em xiêm áo từ bỏ bao giờ.

Khèn lên man điệu người vợ e ấp,

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy,

Có thấy hồn vệ sinh nẻo bến bờ?

Có nhớ dáng tín đồ trên độc mộc,

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa?

Tây Tiến thực tế là thương hiệu của đoàn quân nhưng Quang Dũng tham gia, được thành lập năm 1947. Quân đoàn này còn có nhiệm vụ võ thuật ở vùng tây bắc với đa phần là thanh niên học thức ra đi từ Hà Nội. Cục bộ tác phẩm được biểu thị với bút pháp lãng mạn phối hợp hình ảnh, ngôn ngữ, giọng điệu sáng sủa tạo, sinh động đã biểu hiện sự nhớ nhung da diết của quang quẻ Dũng về đồng đội, về việc mĩ lệ, kinh điển của núi rừng. Nhường nhịn như, phần lớn kết tinh của hồn thơ quang quẻ Dũng vẫn được lắng đọng lại trong tám câu thơ tổng quát cảnh liên hoan đêm hôm cùng gái bạn dạng và nét mộng mơ, độc mộc bên trên những con sông miền Tây. Trái thực, dấu ấn music và hội họa được tác giả khắc họa nổi bật qua các kỷ niệm đẹp cùng buổi phân li.

*

Phân tích đoạn 2 Tây Tiến, tín đồ đọc như đang rất được tham gia vào đêm lễ hội thấm đượm tình quân với dân khu vực sông nước miền Tây thơ mộng. 

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo từ bỏ bao giờ

Khèn lên man điệu, cô bé e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

Bên cạnh những khổ cực nơi rừng thiêng nước độc, trong ký ức ở trong phòng thơ quang đãng Dũng còn tồn tại cả thứ ánh sáng hội hè của rất nhiều đêm thuộc nhân dân vui chơi và giải trí liên hoan. Công ty thơ khéo kéo dùng bốn “bừng lên” kết phù hợp với hình ảnh sinh hễ “đuốc hoa” sẽ làm nổi bật lên không gian tưng bừng, sôi sục của đêm lửa trại. Cả doanh trại lúc ấy bỗng bừng sáng sủa lên, lấp lánh lung linh như ánh pháo hoa dịp hòa bình. Đó cũng là lúc lời ca tiếng hát của dân phiên bản cũng như những chiến sĩ reo vàng cùng hòa có tác dụng một. Thắc mắc cảm thám “kìa em xiêm áo từ bỏ bao giờ” thốt lên biểu lộ sự bất ngỡ, quá bất ngờ đến vui sướng của các chiến sĩ đoàn quân Tây Tiến.

Đã thật thọ lắm rồi, từ lúc xa hà nội chiến đấu, đoàn bộ đội Tây Tiến new lại thấy các cô gái tươi trẻ. Mà bây giờ các cô còn long lanh xiêm y truyền thống cuội nguồn mang hình nhẵn của núi rừng nên các anh càng thích thú. Dường như, qua đây tác giả muốn khẳng định, các thiếu nữ Tây Bắc ấy đó là trung tâm, là linh hồn của tối hội. Sự e thẹn, mềm mịn tình tứ, thướt tha hiện rõ qua nét mặt, thú vui và điệu múa của các cô.

Nhưng toàn bộ cái sự e lệ ấy lại say mê hút vía các chàng trai đến từ miền đồng bằng. Không dừng lại ở đó, tác giả còn mang vào tối hội giờ đồng hồ khèn réo rắt, rạo rực, khiến cho cảnh đồ vật lẫn con bạn như bốc men say. Thiên nhiên, con tín đồ hòa quyện vào nhau như mong muốn “xây hồn thơ” vào trẻo, lãng mạn. Không gian của đêm liên hoan tiệc tùng còn ngây ngất xỉu hơn bởi vì tiếng khèn rạo rực, réo rắt khiến cho tất cả con người, cảnh đồ như bốc men say, trở phải phong phú, sinh động như mong mỏi “xây hồn thơ” lãng mạn. Có thể nói, 4 câu thơ như phần nào biểu lộ sự tinh tế, hồn hoa. Đó cũng đó là tâm hồn hào hoa, tinh tế trong phòng thơ quang Dũng.

Nếu 4 câu thơ trước, tác giả vẽ yêu cầu bức tranh đêm hôm ở miền núi rừng Tây Bắc sôi động trong ánh lửa trại bập bùng thì 4 câu thơ sau lại đưa tín đồ đọc đến bức ảnh về chiếc sông miền sơn cước. Bức ảnh ấy gợi lên một cảm nghĩ thật mờ ảo, mênh mang: 

*

“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn vệ sinh nẻo bến bờ

Có lưu giữ dáng fan trên độc mộc

Trôi làn nước lũ hoa đong đưa.”

Khi phân tích đoạn 2 Tây Tiến này, chúng ta không khó nhận thấy ngòi bút của nhà thơ chưa phải tả chi tiết mà chỉ gợi mở. Người sáng tác sử dụng một loạt phần nhiều hình hình ảnh mờ ảo như “ chiều sương ấy”, “hồn lau”, “ nẻo bến bờ”, “ hoa đong đưa” kết phù hợp với cách hỏi cảm thán không cần câu trả lời như “ có thấy”, “ có nhớ”…. Điều đó đã vẽ ra trước mắt độc giả một khung cảnh miền Tây thật yêu cầu thơ với ảo mộng. Phần lớn màn sương của vạn vật thiên nhiên đang giăng mắc mọi nẻo không gian, hai bờ bến mang vóc dáng hoang dại, yên lẽ. Ráng rồi, lúc người chiến sỹ đang đắm bản thân trong cảnh quan đó thì bên trên sông bỗng xuất hiện thêm dáng bạn uyển chuyển, thanh thanh của cô gái Thái. Cô bé đang chèo thuyền độc mộc. Cảnh tưởng ấy sao giống hệt như những hoa lá của núi rừng đang có tác dụng duyên có tác dụng dáng trên cái nước. Con người và cảnh vật câu kết vào nhau, tạo nên sự linh nghiệm của tạo thành hóa, khiến cho núi rừng miền Tây đậm chất huyền thoại và cổ tích. 

Qua đa số nét vẽ hư ảo của phòng thơ quang quẻ Dũng, tín đồ độc có cảm tưởng chừng như đang ngắm nhìn một bức ảnh sở thủy hữu tình. Bảo quanh bức ảnh là cảnh núi rừng trùng điệp, giữa tranh ảnh là cảnh sông nước xen kẹt với cảnh liên hoan tình quân dân rộn rang. Nếu không có một trung tâm hồn lãng mạn, một trái tim nhạy bén biết yêu thương thương, một kiến thức tài hoa, tinh tế, thì tác giả khó lòng tạo nên một tác phẩm đặc sắc như vật. Ngữ điệu của ông hoàn toàn có thể ghi lốt ấn trong thâm tâm người đọc, vì đó đó là cảm xúc, là sự rung cồn thật sử của tác giả. Đó là tình yêu chân thật, xuất phát điểm từ trái tim trước vẻ đẹp thiên nhiên miền Tây cũng như nỗi lưu giữ đồng đội. Đi chiến trận, cuộc sống đời thường luôn treo đầu ngọn súng, câu hỏi tâm hồn được vui tươi, được có tích tắc bình im thấm đượm tình người như vậy thật đáng quý. Có lẽ rằng vì mỗi khoảng thời gian ngắn như vậy đều cá biệt nên bên thơ bắt đầu xúc động mang đến thế, mới khôn khéo vẽ buộc phải bức tranh bằng lời như vậy!

Để so với đoạn 2 Tây Tiến của nhà thơ quang đãng Dũng hay không quá khó. Tuy nhiên các bạn phải vận dụng ngôn từ và minh chứng linh hoạt. Các chúng ta cũng có thể thấy, tám câu thơ ở đoạn hai trọn vẹn không mang đến sự hy sinh chết chóc. Nó trọn vẹn là bức tranh vạn vật thiên nhiên và con tín đồ miền Tây đầy kiều diễm và xinh đẹp. Chất hoạ, hóa học nhạc, sự ảo tưởng của hồn fan hòa thích hợp vào nhau khiến cho một thành công thật hoàn hảo. Từng đường nét vẽ tranh bởi con chữ của phòng thơ thật uyển đưa và độc đáo. Đó cũng đó là sự lãng mạn cùng tài hoa trong trái tim hồn bên thơ xứ Đoài này.