Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Úc Hoa liếc chú ý đầu tóc của Vưu bao gồm Bình, rút một tờ khăn giấy lau lau tay, thong thả nhạt nói: "Tay anh dính lại dầu nên không tiện, em sử dụng keo xịt tóc xử lý một chút đi.""Ờ." Ánh mắt chờ mong của Vưu chính Bình lập tức bi thiết xuống, khía cạnh cậu vô biểu tình nhìn Úc Hoa, cũng ko thèm cách xử trí cọng tóc nhếch lên, lấy cây lược mộc tùy tay ném vào phòng tắm, ko vui ngồi trước bàn ăn.Bữa sáng ăn rất ngon, Vưu chính Bình bắt đầu vừa nạp năng lượng sủi cảo tôm, tức khắc thấy Úc Hoa đang thu dọn đồ đạc trong bếp, không ngoài hỏi: "Anh không ăn lẫn em sao?""Trước lúc em tắm anh đã ăn uống rồi." Úc Hoa đưa lưng về phía Vưu chủ yếu Bình nói.Bữa sáng sủa mỹ vị tức xung khắc nhạt như nước ốc, Vưu chủ yếu Bình gian truân từng ngụm đem món ăn nuốt xuống đi, cậu quyết định cả ngày từ bây giờ sẽ không thì thầm với Úc Hoa!Sau khi ăn bữa sáng một biện pháp vô vi, Vưu chủ yếu Bình mặc quần áo mà Úc Hoa đã sẵn sàng tốt mang lại cậu ngày hôm qua, nhịn không được lại tiến đến phòng bếp.Úc Hoa đang rửa chén, trong phòng chỉ gồm tiếng nước "Ào ào"."Cái kia......" Vưu bao gồm Bình tất tả xoay quanh ở bên cạnh Úc Hoa, "Hôm ni anh bao gồm chuyện gì không?"Tiếng nước dừng lại, Úc Hoa cúi đầu chú ý chằm chằm mẫu chén, trong giọng nói không hề có chút cảm tình: "Làm việc nhà, sau đó đi tìm kiếm việc.""À......" Vưu thiết yếu Bình vẫn là đem đôi mắt mình mang tới trước phương diện Úc Hoa, dùng ngón tay chọt chọt vào gò má của mình, "Vậy em đi làm đây, anh đi tìm việc chũm lên nha!"Úc Hoa nghiêng đầu, làm cho lơ ám chỉ của Vưu chủ yếu Bình, yên tâm nói: "Trên con đường cẩn thận."Ẩn ý là "Em hoàn toàn có thể đi rồi, không đề nghị cản trở anh làm việc nhà".Vưu chính Bình nhìn chằm chặp Úc Hoa trong chốc lát, ngoẹo mũi, xoay bạn rời ngoài nhà, vọt tới gara, đem mình nhốt vào xe, móc điện thoại thông minh ra hotline cho đái đệ Sầm Tiêu: "Úc Hoa không xem xét tới anh, anh ấy không tồn tại giúp anh chải tóc, không cùng anh nạp năng lượng bữa sáng, trước khi ra bên ngoài cũng ko hôn anh xin chào buổi sáng, anh ấy tất cả phải ao ước ly hôn không? ko được, anh vất vả lắm new tìm thấy một fan vừa ý như vậy, anh tuyệt vời nhất không ly hôn!"Bên kia điện thoại thông minh truyền cho thanh âm mơ gặp ác mộng màng của Sầm Tiêu: "Em nói nè, anh bao gồm biết mấy giờ rồi không?""8 tiếng 20, còn 40 phút nữa là vô làm, bao gồm cái gì vấn đề sao?" Vưu chính Bình đúng lý hòa hợp tình mà nói."Anh cũng biết là 8 giờ 20 chứ chưa phải là 8 giờ 50!" Sầm Tiêu ở đầu kia smartphone quát, "Chuông đồng hồ thời trang báo thức thứ nhất của em vang lên thời điểm 8 tiếng 40, anh gồm biết rằng một phút mỗi giây được ngủ vào khoảng thời hạn này đối với em số đông vô thuộc trân quý không? Em bây giờ phải ngủ nướng một chút, anh gồm chuyện béo to bởi trời gì, cũng mong anh ngóng đến 9 giờ vào làm cho rồi hãy nói tiếp."Nói dứt đối phương liền cụp điện thoại, Vưu bao gồm Bình hotline điện lại thì vẫn tắt máy.Cậu tức giận đấm vào vô lăng, rống giận hét vào điện thoại: "Tôi gọi điện thoại cảm ứng thông minh vào 8 giờ đôi mươi có gì sai sao? Một đám cú đêm không chịu đựng ngủ sớm, sớm muộn gì thức đêm cũng mang tới trọc đầu!"Vưu bao gồm Bình so với di hễ phát hỏa một hồi, sau cùng yếu ớt nằm lên tay lái, nghĩ về lại tình huống ở tầm thường mấy ngày gần đây của cậu với Úc Hoa.Một tuần trước, cậu tan tầm về nhà, thấy Úc Hoa mặc dù thế về sớm rộng cậu làm chấm dứt cơm tối, u ám đầy tử khí nói cho cậu biết: "Anh bị loại trừ rồi."Hình như thể Úc Hoa đắc tội chỉ huy công ty, thẳng bị sa thải, doanh nghiệp thật ra đã mang lại tiền phạm luật hợp đồng, nhưng Úc Hoa nói đầy đủ trả giá thành chữa bệnh cho chỉ huy của công ty, anh cũng nên trả một khoản tiền. Vưu chủ yếu Bình cảm thấy đó là công ty trừ chi phí một giải pháp ác ý, chi phí lương của Úc Hoa phụ thuộc vào cái gì đề xuất trả tiền thuốc thang cho chỉ đạo công ty, cậu tức giận ước ao mang theo các anh em đến trước cửa doanh nghiệp Úc Hoa nháo một trận, lại bị Úc Hoa ngăn cản.Ngôi nhà khu vực hai người ở là vì Úc Hoa vay nhằm mua, khoản vay mua nhà mỗi tháng vượt rộng 8000 tệ, tiền tiết kiệm ngân sách của bọn họ một mon trước đã cài đặt xe cho Vưu chủ yếu Bình, số chi phí dư còn sót lại chỉ đủ cho trả nợ khoản vay trong 2 – 3 tháng nữa thôi.Vưu thiết yếu Bình là một trong những nhân viên trong thời điểm tạm thời trong một văn phòng tổ dân phố với mức lương hàng tháng là 2500 tệ, 1 năm cộng lại chỉ đủ mang lại cậu thiết lập chiếc xe việt dã rất là tiết kiệm nhiên liệu, sinh hoạt chi phí cùng tiền thuê nhà cũng bắt buộc giúp được gì.Úc Hoa lúc đó hứa rằng, anh sẽ nhanh lẹ tìm được công việc, sẽ không làm Vưu thiết yếu Bình lo lắng.Chính là 1 trong tuần trôi qua, Úc Hoa vài lần vấp đề nghị trắc trở, từ đầu đến chân trở nên càng ngày càng trầm mặc lãnh đạm. đàn họ xuyên suốt một tuần không có ôm nhau, không hôn môi cũng không tồn tại cái kia, hôm nay càng là thừa mức, ngay cả tiếp xúc tay chân cũng ko có, hỏi thì nói không tồn tại tâm tình.Vưu thiết yếu Bình phạt sầu đến điên rồi, cậu không núm sống như vậy được nữa, độc nhất vô nhị định phải nghĩ ra biện pháp!Ở phía bên trong xe phiền não năm phút, 8 tiếng 30, Vưu thiết yếu Bình một chân đạp ga phóng xe ra khỏi gara, cậu muốn đến đơn vị thao tác làm việc để bàn luận với đám bọn em của chính bản thân mình làm biện pháp nào để vai trung phong tình của Úc Hoa trở nên tốt lên!Khi xe pháo của Vưu chính Bình chạy ra ngoài, Úc Hoa đứng ở hành lang cửa số tầng bên trên lẳng lặng chú ý cậu một lối đi xa.Mãi cho đến khi không thấy được bóng xe, Úc Hoa mới đủng đỉnh đem tầm mắt đặt tại bồn rửa chén, chén bát trong bồn tổng thể đã tan vỡ nát.Úc Hoa đưa tay nhặt mảnh vỡ lên ném vào thùng rác, anh tùy tay ném đi, thùng rác tức tốc nứt toác ra.Nhìn thấy một cảnh này, Úc Hoa vô lực ngồi trước bàn ăn, cánh tay phòng ở bên trên bàn, "Răng rắc" một tiếng, bàn ăn cùng ghế dựa anh ngồi chia năm té bảy, đồ vật gỗ tinh xảo xuất sắc nhất trở thành một đụn gỗ vụn.Úc Hoa đứng lên, siết chặt tay mình, hít sâu, lại hít sâu, rốt cuộc chế ước được mức độ lực, không có đem gạch men dưới sàn dẫm nát.Úc Hoa cực chẳng đã đỡ trán, mấy ngày này, anh vượt dịp thời điểm Vưu thiết yếu Bình không ở trong nhà đã biến đổi ba lần gia cụ, bộ đồ ăn cùng đồ có tác dụng bếp, còn tất tả tìm người sửa lại gạch ốp lát nền.