Lễ Vu Lan báo hiếu là 1 trong hoạt động thường niên của những tín vật dụng Phật giáo tổ chức hồi tháng 7 âm lịch. Ngoại trừ ra, đây còn là phong tục truyền thống giỏi đẹp của bạn dân Việt kể nhở nhỏ cháu trân trọng với ghi ghi nhớ công ơn sinh thành, chăm sóc dục của cha mẹ, các cụ tổ tiên. Để đãi đằng lòng hiếu thảo, tình cảm đối với thân phụ mẹ, không ít người đã sàng lọc những bài thơ dịp lễ Vu Lan báo hiếu tuyệt và ý nghĩa nhất để gửi tới những đấng sinh thành.


NỘI DUNG bỏ ra TIẾT

1 1. Thơ lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ2 2. Thơ về lễ Vu Lan báo hiếu dành khuyến mãi ngay cha3 3. Thơ về dịp nghỉ lễ Vu Lan báo hiếu dành khuyến mãi ngay mẹ 

1. Thơ lễ Vu Lan báo hiếu phụ thân mẹ

Lễ Vu Lan bắt nguồn từ truyền thuyết Bồ Tát Mục Kiền Liên thỉnh ước chư tăng tứ chiếng trời cùng cả nhà chú nguyện góp mẹ ra khỏi ngục quỷ vì tạo nghiệp thời gian sinh thời. Chính vì vậy, mỗi năm cứ mang lại ngày Rằm tháng 7, hàng triệu triệu người con Việt lại tụng kinh cầu nguyện cho bố mẹ nhiều đời được giải thoát ra khỏi khổ ải vì nghiệp quả. Đồng thời, còn là dịp nhỏ cháu nguyện cầu cho phụ huynh hiện tại luôn được bình an, khỏe mạnh.

Ngoài tụng kinh, nhiều người lại sử dụng thơ mon 7 mùa Vu Lan để báo hiếu các đấng sinh thành. Sau đó là một số bài thơ về lễ Vu Lan báo hiếu phụ huynh mà bạn có thể tham khảo.

*

Vu Lan Báo Hiếu – Thơ: Mộng Vy

Thuở xưa ngài Mục Kiền Liên

Xuất gia tu học chổ chính giữa hiền Trí thông

Thấy rằng giữa chốn những vết bụi hồng

Mẫu Thân tạo họa nên lòng chẳng an

Tháng ngày luận việc khuyên can

Tai ương chẳng ngoài lầm than Địa đàng

Cực hình Địa Phủ chị em mang

Kiền Liên dạ thấu lòng càng xót thương

Thỉnh ước Tăng Phật mười phương

Đồng Tâm cứu giúp tìm con đường giải nguy

Trải qua tía tháng xét suy

Thấu lòng Tam Cõi hộ trì thứ tha

Cũng nhờ vào Phật Tổ thích Ca

Luận bề hướng dẫn mới ra vẹn toàn

Kiền Liên Hiếu thảo nhỏ ngoan

Đại Hiếu Tam cõi Ngọc Hoàng sắc đẹp phong

Từ kia khắp chốn cõi hồng

Lưu truyền muôn thuở tấm lòng Hiếu Nhân

Lấy rằm tháng bảy đặc ân

Vu lan báo hiếu xét phân tội đồ

Nỗi lòng Vu Lan – Thơ: Hạ Buồn

Nhẹ nhàng nghênh đón thu sang

Khí trời man mát, sắc tiến thưởng lả lơi

Miên man niềm lá rụng rơi

Yêu thương đính thêm kết, tình đời nở hoa.

Chạnh lòng bao nỗi xuýt xoa

Phận duyên day ngừng vỡ òa hạt ngâu

Công cha, nghĩa bà mẹ dày, sâu

Nuôi nhỏ khôn lớn, dãi dầu nắng và nóng mưa.

Ngước trời đếm hết sao thưa

Đáp đền phụ chủng loại vẫn chưa thể tròn

Sinh thành ân tựa núi non

Gian lao chăm sóc dục mỏi mòn trí tâm.

Rưng rưng ngấn lệ tình thâm

Dốc lòng báo hiếu âm thầm xót xa

Tủi lòng còn bà bầu mất cha

Áo mua hoa đỏ… trầm kha nỗi niềm.

Lung linh tình người mẹ trong tim

Nâng niu phụng dưỡng, buộc phải tìm đâu xa !

Biển trời lồng lộng hoan ca

Vu Lan báo hiếu… mặn nhưng mà nghĩa ân.

Vu Lan – Thơ: Anh Phạm

Đại Lễ Vu Lan nhắc nhở người

Đứng đầu hiếu hạnh dạ chớ lơi

Công ơn chăm sóc dục cao hơn núi

Nghĩa nặng trĩu sanh thành tựa hải dương khơi

Ấm áp yên bình khi tất cả Mẹ

Bơ vơ lạc lõng bà mẹ xa rồi

Đèn trời nguyện người mẹ gần mặt mãi

Nước rót cơm trắng dâng hiếu trọn đời

Nghĩ về ngày lễ hội Vu Lan – Thơ: Nguyễn Ba

Nặng lòng ngày lễ Vu lan

Bâng khuâng dạ lại dưng tràn lưu giữ thương

Bùi ngùi thắp nén trung khu hương

Tạ ơn bố mẹ tận phương trời nào.

Không thầy đời sẽ ra sao

Thiếu công phụ huynh con như thế nào thành nhân

Số hèn kế mọn vết mờ do bụi trần

Sinh nhai thân buộc phải lo thân chẳng tày.

Song thân như trái chín cây

Sinh thời nào sẽ một ngày chuyên lo

Vu lan nhớ, lễ gồm to

Một ngày có đổi tơ vò quanh năm?

*

Đạo hiếu không tròn – Thơ: cà phê Đắng

Ân chăm sóc dục suốt cả quảng đời ghi tạc

Nghĩa sinh thành nguyện xung khắc trong tâm

Nắng mưa bố mẹ dãi dầm

Nuôi bé khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc

Vẫn bên con những dịp dặm trường

Trong bé mãi một tình thương

Ơn cha nghĩa mẹ quê nhà xóm nghèo

Mùa thu mang lại mưa heo gió bấc

Cha tất cả tròn được giấc mộng say

Mẹ ăn uống có đủ đầy

Mặc gồm đủ nóng những ngày giá căm

Con vẫn mãi lặng lẽ nguyện ước

Cha mẹ già luôn được bình an

Mùa về mon bảy vu lan

Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

Bông hồng quà – Thơ: Mai Nguyên Vũ

Vu lan về con cài lên ngực

Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha

Tháng bảy mưa ngâu xuất xắc nước đôi mắt nhạt nhòa

Của những người con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

Nỗi lòng bé gửi gắm đều niềm thương

Dù bao năm dù có hóa vô thường

Công sinh dưỡng vẫn chính là công béo nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

Cho chúng bé lẽ sinh sống tình yêu

Đại dương mênh mông đâu sẽ là nhiều

Với chúng con bố mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê cù với cái đời ồn ã

Những đô hội thị thành

Những phương trời lạ

Chợt lag mình tỉnh giấc giấc nhớ người mẹ cha

Tháng bảy Vu Lan – Thơ: thiếu nữ Út

Vu lan cho đây mùa báo hiếu

Xót xa lòng ai phát âm đầy vơi

Mồ côi tội lắm chị em ơi

Mình bé lạc bước chơi vơi thân đời

Con nhớ bà bầu lệ rơi rã mãi

Nhớ bà bầu nhiều con buộc phải làm sao

Lòng nhức se thắt nghẹn ngào

Nhớ sao kỉ niệm thuở nao ùa về

Lúc còn nhỏ không hề tốt biết

Giữa mẫu đời chảy xiết khôn nguôi

Bao nhiêu cay đắng ngậm ngùi

Mẹ dành thừa nhận hết ngọt bùi phần con

Con chẳng biết còn hờn còn dỗi

Mẹ che chở trách tội chi đâu

Nay mùa mon bảy mưa ngâu

Lòng con nhớ bà mẹ lệ sầu chứa chan

Con mơ ước thời hạn quay lại

Để bên đời bà bầu mãi bên con.

Mùa Vu Lan – Thơ: Hữu Lợi

Tháng bảy về, vui mùa lễ vu lan

Sao nhỏ thấy lệ tràn hai con mắt đỏ

Nhớ rất lâu rồi khi con còn nhỏ bé nhỏ

Cha dắt dìu trên đây đó thiệt yêu thương

Vì cực nhọc khăn, phụ thân khăn gói lên đường

Phương nam tiến, để tìm phương sinh kế

Công lao ấy bé sánh bởi trời bể

Cả đời con, cũng tất yêu đáp đền

Cuộc sống yên ổn bình kinh tế đi lên

Gia sự vựng sẽ vững chắc mãi mãi

Rồi cha vội ra đi đành bỏ lại

Bỏ cháu bé và người vợ yêu thương

Chốn âm dương nay ngăn cách đôi đường

Vu lan đến nhỏ nhớ yêu thương vô hạn

Con đang khóc cho nước mắt thô cạn

Cầu phật trời ban phạt vạn niềm thương

Cứu độ mang đến Cha, trở về tới nhỏ đường

Vui an lạc chốn mười phương Chư Phật

*

Mùa Vu Lan tới – Thơ: Hàn Mai Anh

Vu Lan báo hiếu hứa mùa trăng

Tịnh xá an nhiên với chị hằng

Sắc diện trông rằm đêm sáng lạ

Ô tề lóe ánh một sao băng

Khuôn trời bóng đượm bung mành lưới

Rớt ánh trăng thanh xuống áo em

Dát ngự kim thiền như áo cưới

Anh cười cợt hãy nhằm đấy anh xem

Chuông chùa vẫn thỉnh chan hòa nhịp

Vọng giờ thiền trọng điểm chốn nhân gian

Ngộ giáo âm thầm mong tích đức

Không xen với sắc đẹp cứ miên man

Ngày Vu Lan nhớ phụ huynh – Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Mẹ ra đi vậy nhưng đã mười năm,

Cả mười năm bé nhớ mong mỏi về mẹ,

Có nhiều khi con tưởng như không thể,

Nhớ mang lại nao lòng, người mẹ dấu yêu thương ơi!

Nhớ khi xưa chập chững bước vào đời,

Mẹ là bạn dẫn dắt bé từng bước,

Dù cuộc sống có rất nhiều phen mất, được,

Mẹ song hành dẫn lối nhằm vượt qua!

Có phần lớn khi vẫn trong cảnh thuận hòa,

Mẹ lại đề cập chúng con về quá khứ,

Để ghi nhớ lại mọi thời không no đủ,

Để răn lòng những vừa lòng kiêu căng …!!!

Ngày mẹ mất phụ vương cũng cầm dấu lòng,

Tóc tệ bạc trắng, ít nói cười hơn trước,

Cha chỉ dặn dù nặng nề khăn, thua, được

Trên dưới đồng lòng vững cách cùng nhau!

Dù đi đâu, tốt là sống ở đâu,

Hãy đánh dấu hiếu, tâm là trên hết,

Lấy dung hòa, đem thứ tha đoàn kết,

Thì xấu hổ gì phần nhiều vất vả nặng nề khăn!

………….

Cha xa mẹ cũng được trọn bảy năm,

Rồi tạm biệt bọn chúng con đi kiếm mẹ,

Buổi đưa tiễn con hứa trong nhòa lệ,

Sẽ xong xuôi những cầu nguyện mẹ, cha …

Lễ Vu lan trong hương khói tỏ, mờ,

Con cung kính cầu mong cho cha, mẹ,

Chốn bồng lai hãy dịu lòng yên nghỉ,

Chúng nhỏ giờ vẫn đủ bự đủ khôn!

Đã tự mình đi tiếp rất nhiều chặng đường,

Mà rất lâu rồi mẹ cha từng ước ao ước,

Cha, người mẹ ơi giờ đây con ước ao được,

Một lần thôi ôm bố mẹ vào lòng …!

2. Thơ về lễ Vu Lan báo hiếu dành tặng kèm cha

Phật giáo quan niệm đời người dân có 4 ân lớn đề nghị ghi đừng quên ân cha mẹ, ân Thầy tổ, ân nước nhà và ân chúng sinh. Vày đó, tiệc tùng Vu Lan còn là lễ tri ân và báo ân của bạn con Phật. Theo đó, để bày tỏ lòng biết ơn trước công ơn như núi Thái đánh của bạn cha, ít nhiều bài thơ thời điểm dịp lễ Vu Lan báo hiếu dành tặng ngay riêng cho cha đã xuất hiện.

*

Cầu nguyện cho phụ thân – Thơ: Hồn Du Tử

Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương

Cha già mức độ yếu, bệnh đau thường

Con thơ xót dạ chân thành nguyện

Trẻ đần độn đau lòng, thắp nén hương

Bồ Tát rất linh xin cứu vãn độ

Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương

Cho phụ thân mạnh khỏe bình an mãi

Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường.

Nghĩa tình của phụ thân – Thơ: Xuân Miền

Công cha cao tựa núi non

Dài sông, rộng biển lớn – đến con phải người.

Cha đến con nụ cười tươi

Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.

Dạy con: “Nhận rõ đúng sai

Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung.

Rộng lòng, độ lương, khoan dung

Gái, trai chí lớn – chớ cần sử dụng mưu ma.

Hiểu nhiều, biết rộng, chú ý xa

Đừng vượt thiển cận – cực nhọc qua khổ nghèo.

Sóng to đề nghị vững tay chèo

Chớ đê mê danh lợi cơ mà gieo oán thù.

Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu

Trong êm, kế bên ấm mặc dầu khó khăn.

Lỡ lầm phải biết ăn năn

Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.

Sống lúc này – nhằm ngày mai

Công to, việc nhỏ dại miệt mài đến xong.

Khổ đau buộc phải để vào lòng

Nước đôi mắt chớ tan thành mẫu – ướt my.

Gia phong, nề nếp duy trì

Sẻ san cơm, áo mọi khi fan cần.

Thương tín đồ như thể yêu thương thân

Kính trên, nhường dưới – góp phần, bình thường lo.

Gia đình – xóm hội – sao cho

Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, vào ngần” …

Đời phụ vương sâu nặng trĩu nghĩa ân

Phận làm bé nguyện muôn lần tương khắc ghi..

Nhớ phụ vương mùa Vu Lan – Thơ: Đức Trung 

Nhớ chiều hôm ấy phụ thân đi

Cha nằm ở võng chuyện trò với con

Lòng phụ thân đã thấy vui hơn

Quanh phụ vương đầy đầy đủ cháu con xum vầy

Cha giơ nhẹ cánh tay gầy

Huơ trong không khí…vẫy tay phần đông người

Rồi phụ thân khe khẽ mỉm cười

Cháu con ai cũng lệ rơi ròng rã ròng…!

Cha về nơi ấy hỏng không

Làm tròn đạo lý – vừa chấm dứt kiếp tín đồ !

Hôm ni viếng mộ thân phụ ơi !

Lòng bé xin giữ đời đời kiếp kiếp sắt son

Những lời phụ thân dặn cháu con

Khắc ghi mãi mãi lòng son không mờ !

Nhớ thân phụ con viết vần thơ

Những mong chạm chán được vào mơ…Cha về !

Ngày lễ nhớ cha – Thơ: Sương Anh

Ngày mai là dịp nghỉ lễ Cha

Lòng con đau thắt như thể kim châm

Tình phụ vương xa cách bao năm

Nhưng nhưng kỷ niệm mãi nằm trong tim

Với thân phụ mãi là cánh chim

“Thiên Nga bé nhỏ bỏng”… chẳng quên bao giờ

Xa rồi… xa lắc… xa lơ…

Bóng cha nay đã mịt mờ tăm hơi

Bỏ con ở bên cạnh cuộc đời

Bơ vơ với 1 kiếp tín đồ trầm luân

Cha là cả một trời Xuân

Chừ cha vắng nhẵn tình thân chẳng còn

Nhân ngày lễ phụ thân xin con

Nén trọng tâm hương thắp tỏ lòng nhớ cha

Vu lan nhớ về phụ vương – Thơ: Huỳnh Thanh An

Tháng bảy hiếu nghĩa chỗ nơi,

Nghi xỉu khói kính cõi đời lung linh.

Đẹp cụ nhân nghĩa chân tình,

Nhớ lời bố mẹ như in thuở nào.

Thân con bố mẹ gửi trao,

Một loại máu thắm hồng hào hôm nay.

Là vì chưng cơ rất bao ngày,

Cha mẹ giành hết chuỗi ngày thanh xuân.

Khó khăn khổ ãi trầm luân,

Cha nào than phiền phải tuân mệnh trời

Nhớ thân phụ con quyết giữ lại lời,

Chăm lo cho người mẹ quãng đời già nua.

Vu lan cũng đang đi tới mùa,

Hoa hồng áo trắng cho chùa thắp hương.

Khói lòng rộng phủ mười phương,

Mong thân phụ yên nghĩ thiên đường bồng lai.

3. Thơ về dịp lễ Vu Lan báo hiếu dành tặng mẹ 

Nếu công cha như núi Thái tô thì nghĩa bà bầu như nước trong mối cung cấp chảy ra. Với nhiều người con, lễ Vu Lan như một “cái cớ” góp họ anh dũng bày tỏ tấm lòng của bạn dạng thân với bố mẹ mà nhiều khi họ băn khoăn mở lời ra sao. Vậy giả dụ ai ước ao dùng thơ mon 7 Vu Lan báo hiếu dành tặng kèm mẹ thì hãy xem thêm một số bài thơ sau đây.

*

Vu Lan Nhớ bà mẹ – Thơ: Lê Trí

Thân cò lặng lẽ dưới màng sương

Sướng khổ giành cho những phận hường

Đứa trẻ sinh ra thêm nỗi nhớ

Con mình cất tiếng gợi tình thương

Lên non dãi nắng ko mòn mỏi

Xuống biển lớn dầm mưa chẳng lún nhường

Chắp cánh chim bởi xinh dáng vẻ vẻ

Tâm bình nhẹ cách giữa nghìn phương

MẸ ! – Thơ: Nguyễn Trâm

Rằm mon bảy Vu Lan mùa hiếu hạnh

Về Phật Đường đón nhận đóa hồng tươi

Mẹ ra đi lúc bé ít tuổi đời

Chưa phát âm hết nụ cười vương phiền não

Đóa hồng bạch nhỏ cài trên ngực áo

Dạ rưng bi ai hiếu đạo chẳng tròn câu

Lời ru nôi ôm ấp giấc mơ đầu

Theo nhịp võng lắng sâu vào mỗi tối

Con còn nhớ vòi hoa sen bùn bà mẹ lội

Dáng hao gầy bươn vội những chiều mưa

Áo bùn nâu thương biết mấy cho vừa

Chân nứt nẻ mặt đường tưa se làn gió

Nghe sóng dậy ngập tràn phòng tim nhỏ

Khi bà bầu hiền cưỡi gió hạc quy tiên

Mẹ yêu thương ơi dẫu tất cả lắm bạc tình tiền

Đâu thiết lập được tình linh nghiệm ấy nữa

Ôi! nghẹn đắng như dao cào lốt cứa

Xót xa lòng những bổ cháo hẩm hiu

Trời phương phái mạnh tiếng chim vịt kêu chiều

Lòng nguyện khấn mẹ siêu miền rất lạc.

Con còn nợ mẹ… bà mẹ ơi !!! – Thơ: bởi Lăng Tím

Vu Lan cho tới lòng con nhớ Mẹ

Lời ru nôi khàng khẽ thuở nào

Mẹ là nghìn vạn ánh sao

Bao la trời rộng… ngọt ngào sữa thơm

Thu vừa tới kim cương ươm hạt nắng

Mẹ muốn con mãi chẳng thấy về

Cánh diều vi vút triền đê

Con đò ngóng bến sông quê lặng buồn

Con nhớ bà bầu mưa tuôn khóe mắt

Nợ bà bầu nhiều se fe niềm riêng

Bao la tình cảm chị em hiền

Cho con toàn bộ bình yên ổn tháng ngày

Nợ mẹ cả vòng tay nóng áp

Trời mưa dông bão táp nhọc nhằn

Một đời vất vả nặng nề khăn

Trên hai con mắt mẹ in hằn thời gian

Con nợ người mẹ vô vàn điều nữa

Tóc tệ bạc phai quá nửa đời người

Đong đầy tình bà mẹ yêu ơi

Tim con ghi xung khắc từng lời yêu thương.

Vu Lan Nhớ mẹ – Thơ: Lê Ngọc

Con hết sức thèm… vòng tay bà mẹ chở che

Dắt con vượt trở ngại đè cuộc sống

Như hồi nhỏ nhắn Mẹ vòng đeo tay dang rộng

Chắp cho bé được bay bướm giữa đời

Rất thọ rồi vòng tay chị em buông lơi

Trong nhỏ khắc mãi bao lời dạy dỗ

Ba mươi năm thân chợ đời giông tố

Xa mẹ hiền bé nhớ lắm người ơi

Đã bao đêm còn ghi nhớ tiếng ru hời

Sương khuya lạnh nhỏ thèm hơi mẹ ấm

Bất hốt nhiên thấy hoen bờ mày ướt đẫm

Giữa canh trường hơi lạnh thấm buồng tim

Nỗi thương nhớ bao tháng ngày nén kìm

Đời xô đẩy làm cho cánh chim viễn xứ

Chữ hạnh hiếu con tối ngày khắc giữ

Mong một lần hồi khứ Đức hiếu sinh

Lễ Vu Lan con gửi trọn tâm tình

Mong phụ huynh cõi nhân sinh è thế

Luôn trẻ trung và tràn đầy năng lượng mặc sóng đời dâu bể

Để cháu nhỏ vui vẻ sinh sống xum vầy

Xin một lần… được người mẹ nắm bàn tay

Dắt con bước tựa như những ngày thơ ấu

Nhớ bà mẹ – Tho: trằn Bá Bích

Vu lan về bé nhớ mẹ nhiều hơn

Muốn đãi đằng công ơn dày của Mẹ

Nhưng mẹ ơi lúc này con thầm khẽ

Dưới mái hiên cơn gió nhẹ bay về

Tháng bảy ơi xin gửi mọi niềm mê

Ngâu xì sụt reo câu thề vào gió

Nhắn nhủ lòng cho nhỏ xin bày tỏ

Đóa huê hồng từ ngõ nhỏ con dâng

Bông hồng đỏ cài đặt áo mẹ tưng bừng

Bông hồng white cài áo con đêm vắng

Ở chỗ xa suối rubi im tĩnh lặng

Mẹ có nghe nhưng nhỏ chẳng thấy gì

Vu lan về buộc phải con ướt bờ mi

Khoảng vô hình dung không đem gì bít lấp

Mẹ thương cảm khi xưa thường vồ vập

Nhưng xa rồi thương lưu giữ ngập trời mưa

Nơi quê hương xanh ngát phần đa cây dừa

Tuổi thơ dại mẹ thường đưa đợi mát

Tháng bảy về gom tình cảm dào dạt

Gửi mây ngàn theo mãi ngát mùi hương thơm.

*

Trên đó là một số bài bác thơ thời điểm dịp lễ Vu Lan báo hiếu mà bạn có thể tham khảo. Bên cạnh ra, chúng ta có thể truy cập chuyên mục Phong tục nước ta hoặc thiết lập ứng dụng điện thoại Thăng Long Đạo cửa hàng để cập nhật kiến thức phong tục truyền thống, tử vi Việt một cách nhanh lẹ và thuận tiện.

Ngoài ra khi mua ứng dụng các bạn sẽ có thời cơ sử dụng miễn phí các công gắng tra cứu vớt (xem chén bát tự, Tử vi, xem phong thủy nhà cửa,…). Cấp tốc tay thiết đặt ứng dụng Thăng Long Đạo Quán tương xứng tại đây: