Trong quả đât Thần tiên đó, tôi sẽ là 1 trong những vị Thần uy nghi lung linh với những niềm vui thần thánh, lâu dài tiêu dao từ tại trong số những đám mây bông trắng lơ lửng giữa trời…

Ai cũng từng có một thanh xuân tràn đầy hy vọng, một thời thanh nữ mộng mơ, hoặc 1 thời trai con trẻ hào hùng. Bóng dáng cố nhân là phần nhiều ai đi ngang cuộc đời ai. Ai đó đã làm ai nhung nhớ, ai làm cho ai ước ao chờ. Và cũng có những ai có tác dụng ai kia phiền muộn, khổ đau.

Người mang đến rồi người đi. Chuyến tàu cuộc sống của mỗi cá nhân vẫn tiến tới, sình sịch… sình sịch… Vào ga rồi lăn bánh. Tín đồ này bước đi tàu, đi cùng với ta một chặng, nhì chặng, bố chặng… có thể dài rộng nữa, tuy nhiên có ai đi cùng với ai xuyên suốt cả mặt đường đời? Đến rồi đi, trên con phố nhân sinh dằng dặc này, cuối cùng chỉ với mình ta với ta mà thôi…

Và rồi ai với ai đó đã từng có một mái ấm gia đình nho nhỏ, ai đã làm chồng, làm cha, ai đã làm vợ, làm mẹ. Với rồi ai này lại trở về solo thân, 1 mình thăm thẳm trên con đường nuôi dạy con trưởng thành… Đã có bàn tay làm sao đủ ấm chưa em? Đã gồm bờ vai nào đầy đủ vững ko anh?

Trong giông gió cuộc đời, nhà đất của ta, cụ hương của ta, chốn an ninh ở nơi nào? bao gồm lời nói chuyện nào dỗ dành cho em một trong những đêm ướp đông lạnh giá. Có vòng tay ấm cúng nào ngóng anh trở về?… Bao thắc mắc cứ vọng mãi vào thinh không. Gồm có câu thơ như là nỗi niềm ấy “Tôi cô đơn lê gót sống trên đời…”.

Giấc mơ tuổi thơ ai đã nghe những mẩu chuyện Thần Tiên. Rất nhiều bà Tiên hiền đức phúc hậu ẩn trong vai bà lão nghèo khổ. đều ông Bụt từ bỏ trong thế giới cổ tích cách ra. Mọi Thiên Thần bé nhỏ dại nhưng có chức năng siêu phàm…

Những khi đau khổ, thuyệt vọng trước biết bao thiến nạn cuộc đời, ai đã từng chú ý lên bầu trời cao xanh mong về trái đất Thần Tiên với đầy đủ vị Thần oai nghi cưỡi các chiếc xe của Thần. Mơ về những đàn bà Tiên tha thướt dịu bay trong những đám mây bông trắng. Cùng tin rằng nhân loại đó là bao gồm thật. Tin tưởng rằng trên cao xanh kia những vị Thần đang nhìn thấu không còn thảy cõi nhân gian. Từng ý nghĩ việc làm của mỗi bé người, xuất sắc hay xấu, thiện lương giỏi tà ác… số đông được những ngài biết tường tận.

Chúng ta không thấy được các ngài, chỉ vị tại con mắt phàm trần này sẽ không nhìn thấu không gian này để mang đến được những không khí khác nhưng mà thôi…

Ngày qua ngày, ai vẫn còn đấy ước mơ bạc tình tiền, ai vẫn còn đấy ước mơ tình ái, vẫn tôn sùng và mến mộ những chuyện tình cảm đi xuyên cố gắng kỷ? Ai vẫn còn đó mong chờ kiếm search người bạn đời tri kỷ son fe cùng nắm tay nhau đi suốt cuộc đời?

Ở quả đât Thần tiên kia, những vị Thần uy nghi lộng lẫy ấy, họ vẫn muốn tiền bạc đãi không, họ có cần tiện nghi tiến bộ cho sinh hoạt cuộc sống đời thường thêm thoải mái và dễ chịu không? Có ước muốn kiếm tìm kiếm người một nửa yêu thương để tay ráng tay trong cõi cõi tục này hay là không để cho đến lúc sinh ly tử biệt lại đẫm lệ ai oán?

Đã là Thần tiên thì làm thế nào có sinh ly, tử biệt? Đã là Thần tiên thì sẽ tương đối Thần tiên. ý muốn nhà cao cửa đẹp ư? một chiếc phẩy tay là có. Làm thế nào phải nhọc thân tranh trổ tài đấu, ước ao chiếm giành nhiều bạc vàng châu báu, khu đất đai nhà cửa cho riêng mình. Như thế nói một cách khác gì là tiêu dao tự tại…

Trong cõi hồng nai lưng cuồn cuộn này, chúng ta cũng có thể không thấy quả đât Thần tiên trước mặt. Nhưng lại ai có thể cấm được ai bao hàm giấc mơ về nhân loại Thần tiên.

Đã nhiều đêm thầm im tôi tự hỏi lòng mình. Nhân loại Thần tiên như thế nào, ở tận chỗ đâu? Trái đất này vày sao mà quay được, ai là bạn đẩy chúng, ai là bạn gia lực đến chúng? phần nhiều vị Thần tiên thì tứ duy thế nào nhỉ? bởi sao họ đã có được tiêu dao từ tại?…

Trong cõi hồng trần bụi bặm này, bề mặt thân thể của tôi vẫn chính là thân thể con fan nơi đây. Tôi vẫn cần nạp năng lượng lương thực để sống, vẫn cần phải có nhà nhằm ở. Tôi vẫn cần những phương tiện di chuyển và những tiện nghi khác mang đến cuộc sống… Nhưng chổ chính giữa hồn của tôi, để ý đến của tôi hoàn toàn có thể mơ về thế giới Thần tiên. Ai hoàn toàn có thể ngăn cản tôi, cấm tôi mơ về đầy đủ điều đó.

Ồ, đúng vậy, mỗi ngày tôi vẫn tìm tiền. Mà lại đó không phải là vớ cả kim chỉ nam của cuộc sống này. Tìm thì tìm thôi, đủ để trang trải cho cuộc sống ở mức tối thiểu là vui rồi. Từng ngày tôi vẫn có thể yêu thương toàn bộ những bạn tôi có duyên được gặp gỡ trong những hoàn cảnh. Nhưng mà tôi chẳng muốn tình cảm của ai đó trực thuộc về riêng rẽ mình.

Tôi hoàn toàn có thể nỗ lực theo đuổi mong mơ bằng một công việc cụ thể như thế nào đó. Tuy thế tôi không đặt kim chỉ nam về kết quả thành danh, khét tiếng ở đời. Tôi vẫn đi một mình, thao tác một mình, lo toan một mình… tuy thế tôi ko thấy cô đơn nữa.

Một mình nhưng không đơn độc vì trong trái tim hồn tôi ngập cả ước mơ về quả đât Thần tiên mỹ diệu. Trong quả đât đó tôi sẽ là một vị Thần uy nghi lung linh với những thú vui thần thánh, vĩnh viễn tiêu dao từ tại giữa những đám mây bông trắng lơ lửng thân trời…